Thi quỷ



Hồi nhỏ, nhà mình bán tạp hóa ở chợ. Lúc ấy, mình có thú vui là sưu tầm các vỏ bao thuốc lá. Các nhãn hiệu thuốc là thời bấy giờ có 555, Fine, Bastos, Jet, Marlboro, Capstan....và nhiều hiệu nữa. Các vỏ bao thuốc này mình về ráp thành siêu nhân Hezman rất đẹp, nhưng giờ quên cách làm rồi. Đặc biệt, vỏ bao thuốc CAPSTAN còn lưu truyền 2 câu thơ mà tất cả bọn trẻ thời đó đều khoái, do mỗi chữ đầu là chữ cái viết tắt, xuôi xong rồi ngược:
Cho Anh Phát Súng Tim Anh Nát
Nhưng Anh Tin Số Phận Anh Còn
Các bác cỡ mình có nghe quen không?  Riêng mình thì quá khoái nên nhớ tới giờ, cũng nghĩ là đứa nhỏ nào cao hứng xuất thần sáng tác thôi nên không quan tâm đến tác quyền. Cách đây 2 năm, mình đọc tập truyện ngắn "Ma net" (tên tiếng Việt đàng hoàng nhé: một con ma trên internet) và thấy tác giả, Đặng Thân tự xưng là đã sáng tác 2 câu thơ lừng danh nọ. Thì ra tác giả của nó không hề là một đứa nhỏ tầm thường cao hứng nào, mà là một ông vua của ngôn ngữ hiện đại. Trước đây, Nguyễn Việt Hà đã làm mình ngất ngây vì kiến thức ngồn ngộn trong lối văn tưng tửng, thì Đặng Thân lại là tay tổ của việc sử dụng ngôn từ. Nếu các nhà thơ Xuân Diệu, Huy Cận, Chế Lan Viên, Hàn Mặc Tử.... đã tạo nên một giai đoạn Thơ Mới độc đáo thì bây giờ, Đặng Thân cùng với Nguyễn Bảo Sinh, Nguyễn Huy Thiệp, Thái Bá Tân lại khai sáng ra một phong trào thơ còn mới hơn cả thơ mới. Thơ các bác ấy không chỉ đơn thuần là cuộc chơi với con chữ mà đèo bồng nhiều ý tưởng cứ như là điên rồ. Bởi các bác ấy là nhà văn làm thơ. Thơ của Nguyễn Huy Thiệp mình đã giới thiệu các bác qua bài "Chửi kiểu Nguyễn Huy Thiệp" rồi. Bây giờ mình giới thiệu thơ Nguyễn Bảo Sinh. Bác này thì mình chưa đọc nhiều, chỉ nghe thơ bác ấy qua giọng văn của các bác kia, nhưng mình rất kinh khiếp.
Hãy xem bác ấy tuyên ngôn về Đạo:
 Đạo nào tóm lại cũng là
Âm dương, đực cái, đàn bà, đàn ông.

Còn đây, giọng điệu của thiền giả:
Khi mê bùn chỉ là bùn
Ngộ ra mới biết trong bùn có sen
Khi mê tiền chỉ là tiền
Ngộ ra mới biết trong tiền có tâm
Khi mê dâm chỉ là dâm
Ngộ ra mới biết trong dâm có tình
Khi mê tình chỉ là tình
Ngộ ra mới biết trong tình có dâm!

Hoặc:
Ái tình mà uống đủ liều
Loài người sẽ thoát khỏi điều tà dâm
Ai ai mà cũng khỏa thân
Mặc quần lại sẽ khiêu dâm mọi người

Triệt ngộ về nhân quả:
Con ta không phải của ta
Tai họa của nó mới là của ta
Của chìm của nổi trong nhà
Của ta rồi sẽ lại là của con

Cái này lại trí tuệ cực đỉnh kiểu Lão - Trang
Cùng chung một chuyến đò ngang
Kẻ thì sang bến, người đang trở về
Lái đò lái mãi thành mê
Sang về chẳng biết mình về hay sang

Còn đây, những câu thơ ma mị của Đặng Thân:

Trích thơ "Văn chiêu hồn Giời"
".....
Lạm rồi tâm cảnh nhập bức hậu
Uất lên câm nấc khẩu thạch hồn
Rưng rưng vía dựng bên cồn
Đời kia trôi đấy mà hồn còn đây
Tình vắt tận chân mây xá kể
Tang thì lắng xuống bể dâu dài
Mồ hô từ trán xuống vai
Từ nách xuống háng từ tai qua mồm.
....."
Man mác mùi thiền kiểu bất lập văn tự đây:
Kiến thức áp bức cùm kiến giả
Vô học lõi lọc thoát vô minh
Hoặc:
Tiền hậu vốn chẳng ở đâu
Ngàn năm một thuở trong đầu hôm nay

Khinh mạn cứu cánh của mấy tay Tịnh độ:
"Người về cõi ấy làm chi
Triệu năm biết có vui gì hay không
Có vui bằng một sợi lông
Còn buồn hơn cả cái mông con bò
Thênh thang một giấc ngủ khò
Tiêu du một cõi to ho hơn trời
Cõi này dẫu có rối bời
Còn hơn cõi ấy ru hời ngàn năm.
..."