Lưu manh giả danh trí thức


Nói tới bọn lưu manh, ta vẫn hình dung đó là những con người thuộc giống đực, độ tuổi cỡ 20-40, mặt ác, mình xăm, luôn trong tư thế sẵn sàng đánh nhau. Tuy nhiên, hình ảnh lưu manh đó chỉ là định kiến do lúc trước bọn như vậy chiếm số đông. Nhưng cùng với thời gian, thế giới thay đổi và bọn lưu manh vì thế cũng thay đổi. Số lượng lưu manh vẻ ngoài cổ điển vẫn còn đó, nhưng bọn lưu manh hiện đại với quần áo bảnh bao, bằng cấp vô số đang lố nhố lẫn đầy trong những người dân lương thiện. Chúng đặc biệt còn ở trong những cơ quan quản lý điều hành mà lẽ ra sự trong sạch của những nơi đó đáng ra phải làm cho những tên bẩn thỉu dễ dàng lộ mặt.
Cơ quan đáng ra trong sạch nhưng có một tên lưu manh như vậy là Sở Giao thông vận tải Vĩnh Long. Cơ quan này có một cán bộ, nhờ vào công việc của mình mà mua máy đào máy ủi phế thải rồi bắt các doanh nghiệp trúng thầu thi công phải mướn máy của hắn với giá cắt cổ. Hắn lưu manh tới độ máy hắn hư không sửa mà còn chém trọng thương người thuê máy để lấy máy về (nguồn ở đây). Báo đăng hắn là cán bộ, mình đồ là chuyên viên. Có lẽ trình độ lưu manh của hắn chưa được tôi luyện đầy đủ nên sớm để lộ bản chất cướp ngày. Chứ nếu hắn bình tĩnh hơn tí, chịu khó theo gót các bậc đàn anh cha chú, có lẽ con đường công danh sự nghiệp theo thời gian mà thăng tiến. Khi đó, sá gì vài ba cái máy phế thải mà phải giành giật chém giết. Hắn vẫn thoải mái trong bộ com lê, bóng mặt bự bụng, hàng đêm cứ dạ hội tiệc tùng mà người ta vẫn cứ tranh nhau nhét tiền vào túi (của vợ mở sẵn để ở nhà). Ông bà dạy, ngựa non háu đá, cấm sai trong mọi trường hợp.
Chỉ với một cái ghế chuyên viên ở một Sở bình thường ở một tỉnh bình thường mà tác oai đến mức sẵn sàng hạ thủ đối tác, nghĩ tới những cái ghế cao hơn, thậm chí những cái ghế chót vót không ngó tới nổi mà lạnh toát sống lưng. Những chỗ ấy mà có bọn lưu manh thì sao nhỉ? Chúng có thể hạ thủ đến đâu? Một phận người? Một dân tộc? Một thế giới? Bất giác mồ hôi đầm đìa cả áo, suýt chút nữa tè cả ra quần.