ĐÂU LÀ CHÁNH ĐẠO?


Trưa đi tàu rảnh rỗi vơ đại tờ báo của ông bạn đang coi đặng đi ngủ, gặp phải tin này. Điểm qua thì thấy có rất nhiều thuật ngữ to tát dành cho sự kiện, này là "sự kiện Phật giáo lớn nhất năm 2014 mang tầm cỡ quốc tế", rồi thì "góp phần tôn vinh giá trị nhân văn, hòa bình của nhân loại" cùng những con số rất khủng như hội trường 3500 chỗ, đón 1,5 vạn du khách trong 7 ngày, vân vân.
Không rõ đây là phật giáo gì bởi những gì to lớn vĩ đại vốn chưa bao giờ nằm trong khái niệm của thái tử Tất Đạt Đa từ ngày thành đạo. Ngay như đại sư Huyền Diệu, khởi niệm xây một vườn Lâm Tì Ni để sánh với Mecca cũng chỉ dùng sức chỉ rất nhỏ nhưng của rất nhiều người. Bởi công đức phải được tạo cơ hội phân phát cho nhiều người. Ngay quy mô ngôi chùa này, cũng hơi thấy mùi hợm hĩnh của những kẻ đã giành quá dư vật chất về mình nay lại còn thè lưỡi tham lam muốn liếm hết phần công đức thiên hạ.
Chợt nhớ ở miền Tây Nam bộ có một giáo phái theo Phật lặng lẽ hoạt động bằng kinh phí của lượng tín đồ gần 2 triệu người chẳng những không xin một xu ngân sách mà còn có những hoạt động làm thay đổi hàng vạn số phận. Đó là những chiếc xe cứu thương chuyên nghiệp hơn cả bệnh viện công không quản ngại bất cứ địa điểm hiểm trở nào để cấp cứu người bệnh về bệnh viện lớn. Đó là những nồi nước sôi hay suất cơm miễn phí tại các nhà thương. Rồi các phòng thuốc nam cùng vô số hoạt động cứu trợ cho từng hoàn cảnh cụ thể. Tất cả hoạt động ấy nằm ngoài mọi truyền thông của phật giáo gọi là chính thống nước nhà, bởi nó quá bé nhỏ so với những đại sự như là hối hả cho đại lễ vesak gì ấy.
Phật giáo VN, vốn được du nhập từ TQ, mà Phật giáo TQ vốn phân hóa mạnh mẽ sau sự kiện Huệ Năng ôm y bát nửa đêm xuống thuyền lặng lẽ về phương nam truyền giáo. Để từ đó, một nửa phương bắc được Thần Tú truyền dạy nhắm mắt ôm mõ tụng kinh cùng vô số hình thức tu tập không dụng công nhiều trí tuệ cũng như ý chí.
Tại VN, trừ hệ thống thiền viện được hòa thượng Thích Thanh Từ khai sáng, có lẽ còn lại đều theo trường phái Bắc Thần Tú. Không khó để nhận ra điều đó khi nó qua thiếu ý chí để mạnh mẽ loại trừ những tệ nạn ngụy danh phật giáo đang ngày càng ăn sâu vào não trạng mê tín.
Nhìn những vị thượng tọa điều hành giáo hội tướng tá bóng nhoáng hăng hái phát biểu những công cuộc dựng xây những quảng bá hình ảnh không khỏi nhớ lại gần trăm năm trước, có một chàng trai trẻ sáng lập môn phái gọi là Hòa Hảo còn lưu truyền đến ngày nay chỉ trong vòng 7 năm hành đạo, đã nhận chân cốt tủy phật giáo và nắm chắc tâm thức Việt để sáng tạo ra một kiểu truyền giáo có một không hai. Hãy xem tư tưởng của giáo chủ trẻ tuổi cách đây gần trăm năm ấy:
"Theo Thần-Tú tạo nhiều chuông mõ,
Mà xưa nay có mấy ai thành!
. . .
Làm hiền-lành hơn tụng hơ-hà,
Hãy tưởng Phật hay hơn ó ré.
. . .
Những giấy tiền vàng bạc cũng thôi,
Chớ có đốt tốn tiền vô lý."
......................
Tu vô-vi chớ cúng chè xôi,
Phật chẳng muốn chúng sanh lo-lót.
Phật giáo VN thao thao thuyết pháp, kể chuyện nhà phật nhưng hoạt động thì chạy theo phong trào chạy theo bề nổi chứ không quyết tâm tiêu trừ mê tín cũng như đặt nặng đào luyện tâm linh, ngó lại vai trò được cho là dẫn dắt thì xem chừng đã hóa thành đạo khác.