BÚN RIU VÀ TRIẾT HỌC


Sáng nay ngồi ăn tô bún riu. Một người đẹp vào quán gọi: cho em tô bún riu, nhưng đừng để bún, chỉ để mì. Cú gọi món của người đẹp làm mình nhớ tới cách nhập đề triết học của Bùi Văn Nam Sơn về 2 cha con tranh cãi nhau chuyện mở rộng quy mô một quán phở: mở rộng tới cỡ nào thì quán phở vẫn còn gọi là quán phở. Tương tự như vậy, tô bún riu của người đẹp buổi sáng đã gợi mở một vấn đề triết học lớn lao: Khi nào thì một tô bún riu vẫn còn là một tô bún riu?

Trả lời cho câu hỏi của người đẹp là động chạm đến toàn bộ nền triết học của nhân loại. Vì, cũng như tô bún, vốn là hình ảnh có sẵn trong đầu mỗi người tùy theo họ ấn tượng về món ấy thế nào, thế giới như cách loài người nhìn thấy, nó cũng chỉ là kinh nghiệm của vỏ não. Nói như Platon, thế giới thực tại chỉ là phản ánh ý niệm con người. Hay như Francis Bacon, chính bốn giới hạn của con người về cấu tạo thể chất, về giáo dục, về ngôn ngữ, về khái niệm đã ngăn cản sự hiểu biết thực sự của con người về thế giới. Ngôn ngữ nhà Phật gọi là bất khả tư nghì, tức phải mượn tạm những thứ không phải sự thật để miêu tả sự thật. Vũ trụ vẫn cứ hoạt động theo quy luật của nó mà không cần đến sự hiểu biết của bất cứ ai về vũ trụ. Kiến thức loài người từ khi hiểu trái đất là một chiếc đĩa cho đến khi tìm được hạt Higg cũng chỉ khiến vũ trụ mỉm cười. Sau hạt Higg là gì nữa? Nhưng có phải vũ trụ chỉ được tạo thành bởi vật chất?

Có lẽ chính cái cách phản ánh sự thực khách quan tùy theo ý niệm của mỗi người như vậy mà những người làm văn hóa đã coi tất cả mọi tư tưởng và hành động khác họ là vô văn hóa nên cần phải cách mạng. Những người làm truyền thông xem những câu chuyện cười chọc nhau chơi là tuyên truyền sai sự thật nên phạt vạ kẻ chọc cười. Nhưng hại não hơn hết là khi những người làm an ninh coi những tiếng nói phản biện chính sách là bọn phản động nói xấu thể chế; coi những con mắt soi rọi sự thật là xuyên tạc chân lý.

Mà, chân lý là gì?

Trả lời của tui: Là con tui. Những thứ còn lại là cục gạch hết.