Sư sãi ngày nay






Chuyện sư sãi Việt suy đồi với số lượng ngày càng tăng, mức độ ngày càng nặng làm mình viết vài dòng xả stress. Ai dè cao nhân Tuấn Khanh phóng bút một bài thật sướng.

Đây là bài của mình:

Bữa nọ đi xe ôm về nhà, đưa tờ tiền không lớn để trả cho cuốc xe không đắt, nhưng bác xe ôm nhăn nhó bảo không có tiền thối, rồi rồ ga chạy bảo bữa khác tính.

Bữa nay ngồi ăn một cái nhà hàng chay có giá hơn 200 nghìn cho 3 người có 1 trẻ em. Bàn kế bên là 4 anh nâu sồng thư thái đàm đạo sau khi no bụng, thi thoảng 1 anh vuốt vuốt cái Samsung tổ bố, 1 anh rút iphone cáu cạnh alo alo.

Liên tục những năm gần đây, ai cũng thấy sao đồng tiền ngày càng teo tóp. Món nào giữ giá thì bớt lượng, giữ lượng thì tăng giá. Chi tiêu khổ sở vô cùng. Doanh nghiệp khốn đốn sa thải lao động đến nỗi một anh bạn đang làm bốc vác, than đến cái nghề bán sức hạng bét này còn hổng ai mua, thiệt không biết sống sao. Bất giác tui nhớ tới mới đây một anh bí bách đi trấn lột 50 ngàn để thăm con bệnh bị xử tù 7 năm. Kinh tế èo uột thêm, e rằng không đủ nhà tù để chứa những ông bố cùng quẫn như vậy nữa.
Trở lại chuyện sư Việt trẻ ngày nay, vẫn biết pháp thí là một kiểu bố thí lợi lạc cao nhất, nhưng nhìn các anh thể lực sung mãn, no nê sành điệu lướt smartphone trong nhà hàng máy lạnh sang trọng, tui thấy thật khó lòng nhận được "pháp" gì từ sự "thí" của các anh. Nhớ lại tổ Bách Trượng Hoài Hải, dẫu đã 80 ngài vẫn kiên quyết "bất tác bất thực". Đệ tử giấu cuốc mần rau thì nhịn đói ngồi thiền chớ nhất quyết không ăn. Không biết các sư trẻ tui gặp đã "tác" gì nhưng rõ ràng "thực" thì rất oách.
Chỉ cách bên ngoài nhà hàng một lớp cửa kính là một bà cụ quang gánh đủ thứ hàng linh tinh giá trị bằng một suất ăn của "thầy", mà nếu cày cục cả ngày bán hết, chắc cụ kiếm được vài chục ngàn bạc. Cụ chỉ là một trong hàng trăm ngàn người bám vỉa hè bám đường bạc mặt kiếm dăm đồng lương thiện, cũng như hàng triệu công nhân tuổi cũng trẻ như "thầy" đang quần quật trong nhà máy tiện tặn từng đồng gửi về quê.
Tui không bình luận gì hết chuyện thanh niên phơi phới tuổi xuân hiến mình cho Phật. Tui chỉ thông báo rằng, nếu các "sư" được tiêu xài bởi tiền ngân sách, thì đồng tiền đó có tiền của bác xe ôm rỗng túi, cụ bà gánh rong, công nhân kiệt sức. Nên, nếu không làm cái gì đó cho tiền của những người đó nhiều hơn thì cũng đừng làm nó bớt đi, bằng cách chí ít là tự mình nuôi sống thân mình, bằng lao động.
Trong cái thời khủng hoảng kinh tế khủng hoảng niềm tin này.



Còn đây là bài của sư phụ Tuấn Khanh:

TÁN GẪU ĐÊM MA QUỶ

Đêm Halloween, ngồi nói chuyện sư sãi đời nay, nghe mà phát khiếp không kém gì kể chuyện ma. Văn minh nhân loại dần tàn, không ít loại sư cũng như ma, cứ trộn lẫn trong đời thường chúng sinh.

Mới đây, một anh bạn hay vào internet, gửi cho xem câu chuyện đang xôn xao khắp nơi, về một vị sư kêu gọi xây dựng quân đội vững mạnh như Triều Tiên. Bài phát biểu được ghi lại ở Quốc Hội Việt Nam, tháng 10/2014. Phóng viên chụp hình ghi lại khoảnh khắc ông sư mở to miệng, mắt trừng lên quả quyết. Chiến tranh và kẻ thù chính trị có thể nhìn thấy rõ từ miệng và mũi của ông. Sư hừng hực sát tâm.

Mọi người trong cuộc trò chuyện, nhân đêm ma quỷ trên trần gian, nhắc nhau rằng trên thế gian này, chỉ có quân đội Triều Tiên là duy nhất điên cuồng với lý tưởng Cộng sản, sẳn sàng chết để bảo vệ chế độ chứ không phải là bảo vệ dân tộc hay tổ quốc. “Một bài phát biểu có tính toán với tư duy chính trị xuyên suốt. Ông sư này không hề điên khùng, chỉ có điên cuồng thôi”, một người nói.

Khác với nhiều quốc gia khác, quân đội của Triều Tiên lừng danh với máu lạnh và sự hy sinh vô nghĩa cho một nhà nước độc tài nhất nguyên. Lịch sử của cuộc chiến tranh Triều Tiên (1950-1953) để lại không biết bao nhiêu là đau thương, đặc biệt là sự tàn độc của những người lãnh đạo Cộng sản Bắc Triều. Kể cả khi rút đi vì thua trận, đạo quân này vẫn được lệnh phải cài lại các bẫy rập, để mong giết thêm được một ít người dân miền Nam.

Tạp chí Jane, năm 2013, các cuộc phối hợp sáng tạo vũ khí quân sự của Mỹ và Israel, các bộ óc siêu việt nhất của 2 quốc gia này đang đi dần đến kết quả của loại vũ khí hằng mơ ước là tấn công hiệu quả mà không cần phải sát hại bất cứ ai, thì trong khi đó, Bắc Triều lại tìm ra cách xử tử con người ghê rợn bằng đại bác hoặc cho chó đói xé thịt.

Chắc hẳn vị sư này đã nghiên cứu và hả hê về tính tàn bạo của Bắc Triều nên nêu đích danh quân đội này để yêu cầu Việt Nam noi theo. Không nghe ông sư này nói gì và băn khoăn gì trước thời mạt pháp đảo điên, chính nơi xứ Việt, sư thầy, sư cô quái gở lừng danh như những hot boy, hot girl.

Cuộc trò chuyện Halloween với những người bạn về Phật giáo Việt Nam chắc mấy chốc trở thành một cái nhìn bao quát. Những sự kiện náo loạn về sư, về chùa… hôm nay đọc mà đỏ mặt. Từng chuyện xâu lại như chuỗi tràng hạt nhưng không phải để niệm lên Phật tính, mà như cào cấu đến cõi tâm linh phải rướm máu. Đạo Phật buồn như chiều hiu hắt, mắt Phật buồn như ngày thấy cảnh lâm chung của nhân gian.

Nước Việt trong lịch sử, trãi qua những thời kỳ Phật giáo phát triển vĩ đại nhất như 200 năm thời Lý – Trần, khó mà tìm được các sư lạ kỳ như lúc này. Điện thoại Iphone 6 đắt như quan tài thượng hạng, vừa xách tay đến xứ Việt thì các sư đã có. Có sư còn đập hộp khoe hàng. Dân chúng cười khinh khi, các sư quan trên thì tím mặt, hô to “phải kỷ luật!”.

Ai mà biết được những sư quan giận tím mặt đó, ai là đang lo lắng cho an nguy Phật đạo, ai là lo cho những sự xa xỉ không kém của mình bị trò lố của đồng đạo làm vỡ lỡ? Nói theo kiểu Kinh thánh, thì nếu như sư khoe của vỗ tay, hát rằng “ở đây ai không giấu của cải ăn xài, không hưởng thụ riêng thì hãy ném tôi viên đá đầu tiên”. Chắc rằng sẽ không ai trong nhóm sư quan đòi kỷ luật ấy dám giơ tay động thủ.

Bởi vậy, chuyện từ bên trong lộ ra, mới nghe kể rằng ông sư xài điện thoại sang như bí thư, chủ tịch quận đến họp kiểm điểm cười hề hề, nhân tiện lại chụp hình post lên facebook làm vui và ra về. Chẳng ai làm được gì ông. Tín đồ buồn giận trách ông sao lố bịch, ông trợn mắt nói là người “thẳng thắn” mới vậy.

Những câu chuyện nước Việt đêm ma quỷ khiến tôi nhớ lại những tháng ngày lặn lội lên các chùa làm từ thiện, nhìn thấy mình, nhìn thấy người, tự cười rồi quay lưng ra về không bao giờ muốn quay lại.

Có chùa mở ra chuyện coi bói. Sư mập béo nghe cô gái đến đặt quẻ hỏi chuyện tình duyên chờ ngày kết hôn đi nước ngoài, sư gầm lên, vằn vện như cọp, nói như chính trị viên “tại sao mà cô cứ mơ màng đi mấy cái nước tư bản đó, đi đi, đi cho chết đi!”.

Có chùa xin quỹ cho trẻ em hiếu học. Leo núi hồng hộc đến giao quà. Đến giờ phát, tự nhiên sư trẻ giật micro giữa chương trình, hớn hở hô to “các con phải biết ơn bác Hồ, phải thuộc 5 điều bác dạy nghe”. Người cho quà phải giằng co, giật micro lại “Đây là quà của cá nhân chú, chú muốn tụi con thương cha mẹ, học giỏi để đỡ đần cho cha mẹ thôi nha”. Chịu thôi, 5 điều bác dạy, đâu có thấy dạy thương cha mẹ bao giờ.

Có chùa bước vô, tượng Phật nhỏ đìu hiu đặt bên cạnh hình ông Hồ Chí Minh to vật vã. Người miền Nam ngưỡng Phật thiệt tình không quen mấy cảnh này. Một người bạn đi cạnh thì thầm “trời ơi, sao kỳ vậy”, vậy mà một sư cũng nghe được, nhanh nhẹn như Hoả Hầu Vương, nhảy ra, hỏi bằng giọng Bắc cộc lốc “cần gì?”. Thôi. Bái bai sư để đời còn vô sự.

Cũng đâu cần đến chùa. Có lần đi máy bay vô tình ngồi kế một Sư trẻ, tưởng được nghe Phật pháp, ai ngờ nói chuyện được một chút, nghe sư nói rắn như đang trong đồn thẩm vấn “Giáo hội Phật giáo VN Thống nhất là một tổ chức phản động, đã chết”. Một anh bạn làm trong Liên hội Phật ở California kể chuyện phong trào các sư trẻ cầm sự vụ lệnh qua Mỹ mở chùa, kiếm tiền nhiều khôn xiết. Làm ăn có trưng hình Phật giờ khá lắm. Có sư làm lộ quá bị trục xuất đuổi về. Ô hô ai tai.

Ngàn năm trước, nghe rằng khi chuẩn bị nhập diệt, đức Phật để lại lời dặn “Thời mạt pháp, rồi chính đệ tử Như Lai sẽ bán Như Lai”. Ở xứ Việt hôm nay, sư và chùa nhiều vô kể, nhưng kẻ bán Như Lai cũng nườm nượp không kém chợ đời. Lời dặn của Phật đáng lưu hơn ngàn bài giảng nơi cửa miệng của kẻ tu hành ám muội.

Khoác chiếc kasaya đâu có nghĩa là sư, miệng xưng Phật cũng đâu là Phật. Thời chính thể vô thần, khó biết được sư khoác chiếc áo hôm nay, là che chiếc áo gì hôm qua, hay để tiện giấu khẩu K.54. Đôi khi đi ngang chùa, nghe mõ chuông rầm rĩ, chỉ muốn chạy về ruộng đồng để nghe tiếng mô Phật không lời, giữa thinh không.