Lượm lặt thơ

Mùa về lúa chín rạ thơm
Nắng vờn mặt ruộng gió mơn man đồng
Rập rờn sao nháy khoe bông
Lung linh chiều muộn mênh mông sắc vàng

Bé ngồi tập vẽ bên sông
Đèn soi bút sáp gió lồng tóc mai
Hoa cười lúng liếng bên vai
Mai sau em sẽ thành tài họa sư



Trước nhà một đóa hướng dương
Sau nhà nở một con đường đầy hoa
Ngỡ ngàng lữ khách phương xa
Hiền hòa sông nước thật thà người quê
An nhiên một chốn quay về
Bình an bầu rượu, câu xề vọng lang.


Ngoác mồm lên hỏi trời xanh
Ngày mai sự nghiệp bại thành ra sao
Trời rằng đời giấc chiêm bao
Lên voi xuống ngựa thấp cao khó lường
Đạo Ma vốn dĩ một phường
Sống cho lương thiện, vô thường an vui.



Sương mù giăng trắng đỉnh Bà Nà
Tôi đứng an lành dưới Thích Ca
Tôi nhớ chuyện xưa ngài Ca Diếp
Mỉm cười tự tại với cành hoa.

Vũ trụ vẫn quay vòng nhân quả
Luân hồi sáu nẻo kiếp phù sinh
Phật Ma mê ngộ vay rồi trả
Tự cổ vô minh cũng chữ tình